Tâm sự Ký sự: Tài xế xe đầu kéo container lạnh chở hàng nông sản sang Trung Quốc

Thảo luận trong 'Tâm sự chuyện nghề' bắt đầu bởi Smile, 5/8/18.

  1. Smile

    Smile Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    16/5/17
    Bài viết:
    199
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam

    Lượt xem: 398

    Kỳ 1: Bán mạng chở hàng sang Trung Quốc.
    .............................................................................


    Cánh tài xế xe container chở hàng từ miền Tây Nam Bộ sang Trung Quốc phải thức trắng nhiều đêm, giữa chuyến chỉ kịp ghé ôm hôn con rồi lại ra đi.

    Tháng 7-2018, khi thanh long ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ vào mùa thu hoạch cũng là lúc các thương lái tất tả tìm xe vận chuyển sang cửa khẩu Trung Quốc để bán.

    Thời gian là vàng

    Anh Nguyễn Văn Hoàng (40 tuổi, quê Tiền Giang) gọi điện rủ tôi theo xe container qua Trung Quốc chở hàng vì đợt này xe rộng, dư chỗ.

    Tôi đón xe từ TP HCM xuống Long An để đợi. Sau khi bỏ hàng đầy, xe anh Hoàng hướng Quốc lộ 50 chạy thẳng ra miền Bắc. Ngoài anh Hoàng còn có thêm tài xế Nguyễn Văn Hậu (50 tuổi). Cả hai sẽ chia ca, người này ngủ thì người kia lái.

    Trên xe, anh Hoàng liên tục tấp khăn lạnh lên mặt, dụi đôi mắt đỏ hoe để chống buồn ngủ. Còn tài xế Hậu sửa lại chiếc giường sau lưng ghế để chỗ nằm được êm hơn.

    Anh Hoàng vừa kết thúc chuyến hàng, giờ lại bắt đầu ngay chuyến mới nên mắt cay xè vì thiếu ngủ. Chủ xe chuyến này yêu cầu phải đưa hàng ra cửa khẩu ở tỉnh Lạng Sơn trong vòng 50 giờ. "Có anh đi chung nói chuyện với tụi tui giúp bớt buồn ngủ chứ chuyến vừa rồi tui chạy một mình về, chưa kịp giặt đồ đã nhận thêm chuyến mới nên hơi lo" - anh Hoàng than thở.

    Nghe vậy, tài xế Hậu nói bồi: "Lộ trình này dài khoảng 2.000 km. Tổng thời gian ngủ của mỗi tài xế chưa đến 10 giờ".

    Nói rồi, người lo lái xe, người còn lại ngồi canh nhiệt độ bên trong thùng container để kịp điều chỉnh. Ngoài chở hàng, các tài xế chở hàng lạnh phải liên tục canh giữ nhiệt độ bên trong từ 6-9 độ C để tránh thanh long bị hỏng.

    Sở dĩ tài xế cẩn thận từng li từng tí bởi vừa rồi có tài xế đã phải bồi thường cho chủ hàng 55 triệu đồng do để hàng bị "cháy" vì quá lạnh.

    Theo lời anh Hoàng, chủ quan một chút thôi, tài xế đó gần 7 chuyến phải chạy không công mới đủ tiền đền bù thiệt hại. Cánh tài xế hàng lạnh như anh luôn canh cánh nỗi lo như thế nên phải tranh thủ thời gian.

    Sau vài giờ, xe đến cầu Đồng Nai (tỉnh Đồng Nai). Tài xế Hoàng xin chuyển vô-lăng cho anh Hậu tiếp tục lái còn anh trèo xuống đón taxi chạy vào trung tâm TP Biên Hòa thăm vợ con.

    Tài xế Hậu chọn đi đường tránh TP Biên Hòa và đợi anh Hoàng ở khu vực trạm cân Dầu Giây. Khi đến điểm hẹn, xe chỉ chờ hơn 15 phút đã thấy tài xế Hoàng xuất hiện. Anh nhảy phóc lên xe, mặt tươi hơn trước. "Em ghé vô chỉ kịp hôn thằng con, gửi cho vợ ít trái cây với tiền công chuyến đi vừa rồi" - anh Hoàng nói.

    Lúc này đã 12 giờ nhưng cả hai tài xế không chịu vào quán cơm. Họ sợ giờ trưa, quán đông tài xế ăn, nếu tấp vào sẽ phải chờ đợi, chưa kể lái xe vào bãi rất khó khăn. Vì vậy, giờ ăn được ấn định từ 13 giờ đến hơn 14 giờ.

    Một lúc sau, thấy quán đã ngớt khách, tài xế Hoàng đánh lái thật nhanh vào. Sau đó, anh chạy ra thùng container tắt máy lạnh, mở cửa xả bớt hơi.

    Bữa cơm trưa chỉ vỏn vẹn 15 phút cho việc ăn và đi vệ sinh. 18 giờ, đến địa phận TP Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận, cả hai tài xế nhận được lệnh từ chủ xe phải tấp vào chở thêm 5 tấn thanh long nữa.

    Xe vào bãi, anh Võ Kim Ngọc (35 tuổi, quê Phú Yên) ngỏ lời muốn tôi lên xe đi với anh để có người trò chuyện đỡ buồn ngủ vì anh lái xe một mình. Thấy vậy, tôi tạm biệt tài xế Hậu và Hoàng, hẹn gặp ở cửa khẩu Trung Quốc.

    Trên xe, anh Ngọc không giấu được vẻ mệt mỏi khi từ miền Tây ra miền Trung chẳng được chợp mắt lúc nào. Anh liên tục uống nước tăng lực để trợ sức. Khi xe chạy hơn 2 giờ, tôi xin dừng xe để đi vệ sinh. Hai phút sau, tôi mở cửa bước lên đã thấy Ngọc gục trên vô-lăng ngủ từ lúc nào.

    Tránh quãng đường sắp tới gặp nhiều bất trắc, tôi quyết định để anh ngủ và nằm chờ. 30 phút sau, giật thót mình tỉnh giấc, Ngọc nhảy vội xuống, ra sau thùng xe kiểm tra nhiệt độ. Anh gắt gỏng: "Sao anh không kêu em dậy? Chạy không kịp giờ qua cửa khẩu là em "ăn" hết gần 20 tấn hàng".

    Bữa cơm tối vì thế diễn ra rất nhanh để bù lại khoảng thời gian ngủ quên.

    0 giờ, xe đến địa phận tỉnh Khánh Hòa và cũng là lúc tôi cảm nhận được sự mệt mỏi tột độ của Ngọc. Anh liên tục lấy khăn lạnh đắp mặt.

    Đến lúc quá kiệt sức, anh đánh lái vào bên lề đường. Trước khi chợp mắt, anh không quên dặn đi dặn lại tôi phải để ý cửa và thùng xe nếu có người lạ đến gần.

    Với cánh tài xế đường dài, họ rất dễ bị trộm hàng và cướp của. Hai giờ sau, tiếng chuông báo thức chát chúa vang lên, tài xế Ngọc vội rửa mặt và nhanh chóng nổ máy tiếp tục chạy.

    "Ba giây thôi là toi mạng người"

    Ngày thứ hai, tôi và tài xế Ngọc vừa đến địa phận tỉnh Quảng Nam đã chứng kiến một vụ tai nạn thương tâm. Một chiếc đầu kéo container đã va chạm làm ôtô 4 chỗ nát bấy đầu xe.

    Cả hai chúng tôi thấy lạnh sống lưng. Nhìn thấy biển số xe của người quen, Ngọc vội tấp xe từ xa rồi lao đến hiện trường. Nạn nhân đã được đưa đi cấp cứu nhưng ít nhiều anh xác định một đồng nghiệp tử vong.

    Tay anh bắt đầu run, quay sang tôi nói lắp bắp: "Thằng lái container là bạn của em. Không biết nó có nặng không?".

    Ngọc gọi điện vào số máy của bạn liên hồi nhưng chuông cứ reo mà không có người nhấc máy. Lúc sau, anh quay sang tìm mua một nén nhang thắp trước đầu xe container bị tai nạn và cầu mong tài xế tai qua nạn khỏi.

    Lại lên xe tiếp tục hành trình hàng ngàn cây số, Ngọc quay sang nói với tôi: "Nghề tài xế là nghề bán mạng của mình. Ba giây thôi là toi mạng người!".

    Đêm thứ hai quả là sởn gai ốc. Khi xe bon bon đến tỉnh Thanh Hóa, đồng hồ báo hơn 22 giờ 30 phút, khuôn mặt Ngọc như vô hồn, mắt như muốn díu lại. Tôi liên tục giục anh nên dừng chân ngủ và nghỉ 2-3 giờ nhưng anh nhất quyết phải qua đoạn đường này vì dễ bị trộm đánh thuốc mê vào cabin và cạy cửa lấy tài sản.

    Vì quá sức, đến một đoạn đường hẹp, anh nhíu mắt, bất ngờ hất vô-lăng sang trái. Đầu xe suýt tông vào xe khách chạy chiều ngược lại. Cả hai một phen giật mình, tim muốn rớt khỏi lồng ngực.

    Anh nói gần 11 năm làm tài xế, suýt đối mặt với tử thần hàng trăm lần nhưng mãi không thể chuyển sang việc khác để làm.

    Nguồn: Báo lao động.

    Kỳ tới: đón xem "Luật ngầm" ở xứ người.

    38531487_1741305822589446_3652328832901316608_n.jpg
     
    Trần Văn Duy and Dieuanh2411 like this.
  2. Smile

    Smile Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    16/5/17
    Bài viết:
    199
    Đã được thích:
    253
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    Kỳ 2: LUẬT NGẦM Ở BÃI XE CONTAINER (Chợ Pò chài) BÊN TRUNG QUỐC. (Chợ Pò Chài thuộc TP Bằng Tường, tỉnh Quảng Tây, trung quốc. Cửa khẩu Tân Thanh, Lạng sơn - Cửa khẩu Pu Zhai, trung quốc)

    Ngoài việc chở hàng, tài xế phải nhận luôn cả khâu mời, chào các thương lái Trung Quốc; có những chuyến phải nằm ở cửa khẩu cả tháng vì ế ẩm.

    Khi xe hàng của tài xế Ngọc đến Hà Nội, tôi chia tay và trở lại xe của tài xế Hậu mà tôi đã xin theo từ chặng Long An - Bình Thuận, để đến cửa khẩu Tân Thanh.

    Dễ no đòn

    Muốn qua Trung Quốc, chúng tôi phải xin giấy thông hành. Xe đến cửa khẩu, tài xế Hoàng không qua Trung Quốc, chỉ còn mỗi anh Hậu đi để tiết kiệm chi phí làm giấy tờ. Anh Hoàng nhảy xuống xe, tìm một quán nước gần đó tắm, giặt và chờ đợi bỏ hàng rồi quay về lại Long An thực hiện chuyến hàng mới.

    Thế là, tôi và anh Hậu cho xe đậu trong bãi ở Tân Thanh rồi đón xe chạy ngược về TP Lạng Sơn để nhờ "cò" hoàn tất tấm giấy thông hành. Với mỗi tấm giấy thông hành, chúng tôi đưa cho cò chi phí 600.000 đồng.

    Tài xế Hậu cho xe chạy vào địa phận Trung Quốc để tìm đến bãi xe Pò Chài

    Quay lại bãi xe, nhận thấy nhiều phương tiện vẫn xếp hàng dài đợi thông báo vào cửa khẩu, anh Hậu nói: "Khả năng ngày mai mình mới qua Trung Quốc vì "cò" chưa gọi điện thông báo. Mà nếu có đi được, ban đêm nằm dọc đường ở phía Trung Quốc rất nguy hiểm, chưa tính đến việc không có gì để ăn".

    Nói rồi, anh và tôi cùng ngủ lại trên xe, chờ "cò" thông báo.

    Ngày thứ hai, "cò" gọi vào số máy của anh Hậu thông tin xe đã được phép chạy. Anh vội vàng cho xe vào khu vực kiểm tra. Mất hơn 30 phút cho việc xuất cảnh lẫn nhập cảnh, chúng tôi đã đến Trung Quốc. Đoạn đường từ nơi làm thủ tục đến bãi tập kết chợ nông sản Pò Chài, TP Bằng Tường dài khoảng 5 km. An ninh được thắt chặt, ít nhất có 2 chốt biên phòng Trung Quốc chặn lại để kiểm tra.

    Trên xe, anh Hậu luôn căn dặn tôi không được phép đi đâu ra khỏi chợ nông sản vì ở đây rất phức tạp. Sơ hở sẽ gặp nhiều đối tượng, thành phần xấu bắt cóc, đánh đập, tống tiền.

    Chỉ tay vào các trụ điện ở hai bên đường, tài xế Hậu tiếp tục nhắc nhở: "Ở đây camera an ninh nhiều hơn cả bóng đèn. Nếu có mắc tiểu, em không được tiểu bậy. Lỡ mà phát hiện thì sẽ bị giam giữ, phạt đến 100 CNY kèm theo lao động công ích. Ở đây toilet ít mà xa lắm! Tài xế Việt Nam chỉ có thể giải quyết "nỗi buồn" bằng chai nước hoặc thùng xe".

    Có những luật lệ ngầm ở Pò Chài mà cánh tài xế Việt Nam phải dặn đi, dặn lại. Chẳng hạn, lỡ may các xe container của tài xế Trung Quốc có quẹt hư hỏng thì chỉ cười trừ chứ đừng bắt đền, không thì no đòn. Còn tài xế Việt Nam nếu lỡ đụng trúng xe Trung Quốc thì tự bỏ tiền túi ra đền, ít nhất cũng 3 triệu đồng.

    "Chợ Pò Chài lộn xộn lắm sao?" - tôi hỏi. Anh Hậu chỉ tay về phía cổng thu phí, cho hay khu vực này nhìn bề ngoài thì rất trật tự, xe đậu chia từng khu vực rõ ràng nhưng "sóng ngầm" ở bên trong giới tài xế nào cũng sợ.

    Nơi đây là một thung lũng nằm lọt thỏm giữa nhiều ngọn núi, thời tiết lúc nào cũng lành lạnh, thỉnh thoảng xuất hiện mưa phùn. Hơn 80% xe chờ ở đây mang biển số Việt Nam.

    Phía trên ngọn đồi có rất nhiều ki-ốt của các thương lái Trung Quốc bán hàng và 4 cửa hàng bán thức ăn. Tuy nhiên, cánh tài xế Việt Nam rất ít lui tới vì giá cả cao, đồ ăn nhiều dầu mỡ không hợp khẩu vị.

    Vật vờ nằm chờ giao hàng

    19 giờ, chợ Pò Chài chẳng còn một ai đi lại. Tài xế nằm thâu chân trong cabin trốn cái lạnh. Trong khi đó, bảo vệ dùng xe điện chạy tới, chạy lui. Xung quanh bốn bề rừng cây bao phủ. Nhớ nhà, anh Hậu vội lấy điện thoại ra gọi người thân. Tuy nhiên, do khu vực đậu xe cách xa biên giới nên sóng lúc được, lúc không. Phải mất 4 cuộc gọi bị mất sóng, anh Hậu mới liên hệ được vợ, nghe được tiếng con.

    Cuộc trò chuyện chừng 5 phút đủ để anh cảm thấy đỡ buồn, cô quạnh nơi xứ người. Anh Hậu rầu rĩ quay sang nói với tôi rằng khả năng đợt này xe phải nằm ở cửa khẩu từ 7-10 ngày vì xung quanh còn rất nhiều xe gần nửa tháng vẫn không thể nào bán được.

    Quả đúng, ngày hôm sau, nhiều thương lái tìm đến chiếc xe của anh Hậu yêu cầu mở thùng để kiểm tra hàng. Nhưng rồi, kiểm tới kiểm lui chẳng ai chịu mua với giá mà nhà vườn ở Việt Nam đưa ra.

    Một nhóm tài xế khác quê Long An đang ngồi uống trà cũng chán nản không kém vì 12 ngày nằm dài ở đây mà hàng trên xe mới chuyển ra được một nửa.

    Ông Võ Ngọc Lâm (49 tuổi) thở dài nói: "Đợt này Trung Quốc ăn nhiều vải thiều nên thanh long ế dữ quá! Có khi mất 1 tháng mới bán được hàng. Mà mỗi chuyến xe tiền công 8 triệu đồng, nằm chờ miết cũng chỉ nhiêu đó tiền, trong khi con sắp vào mùa khai trường".

    Đang nói chuyện nửa chừng, một tài xế đi cùng với ông Lâm chạy tới thở dốc và cho hay xe của một người bạn va quệt làm rách tấm bạt của một tài xế Trung Quốc. "Tụi nó yêu cầu tài xế mình đền 5 triệu đồng, anh em qua xem thử ai có tiền cho nó mượn một ít" - anh tài xế vừa nói vừa giục.

    Thế là, trong cánh tài xế, ai có tiền thì hùn hạp cho mượn.

    Bữa cơm đạm bạc trên đất khách

    Để ăn qua bữa, vài tài xế xe container hùn hạp đồ ăn, gạo, chén và tự nấu. Khi tôi đến, nhóm tài xế Võ Ngọc Lâm đang dùng giấy bìa che lại hông xe để tránh sự chú ý của bảo vệ tại bãi xe Pò Chài.

    Việc nấu nướng diễn ra một cách thần tốc. Người lo bật bếp ga nấu cơm, người thì làm nước mắm. Chừng 15 phút, cả nhóm đã có bữa cơm với nồi canh, ít cá khô. "Tuy đạm bạc nhưng dễ ăn hơn đồ Trung Quốc. Chưa kể, chi phí ăn uống cao, tiết kiệm đồng nào hay đồng đó" - ông Lâm tâm sự.

    Nếu chẳng may công an, bảo vệ phát hiện, các tài xế sẽ bị tịch thu đồ đạc. Ai không biết giành lại, xin xỏ thì bị đạp, đánh không tha. Cho nên, lỡ bị gì thì họ đành đứng im nhìn theo.

    Kỳ tới: Sa chân vào "động đào"

    Bài và ảnh: LÊ PHONG / Báo Người lao động.

    38717395_1743132902406738_827231055059615744_n.png
     
    Trần Văn Duy thích bài này.

Chia sẻ trang này